Tục uống trà của người Việt
05.09.2009 11:33
Khi hoàng hôn bắt đầu nhuộm hồng mặt hồ là lúc các thiếu nữ chèo thuyền ra chọn những búp sen đẹp nhất, lén bỏ vào trong một dúm trà nhỏ. Hôm sau, bình minh còn chưa kịp lên, những dúm trà ướp đầy hương sen đã được cẩn thận mang về. Trà được pha bằng thứ nước tinh khiết hứng từ những giọt sương đọng trên lá sen. Đó chính là thiên cổ đệ nhất trà.
 Uống trà là một nét văn hoá
lâu đời trong phong tục của người Việt. Từ xa xưa, trà đã được sử dụng hàng ngày
như một thứ nước giải khát. Các gia đình trong làng thường luân phiên pha trà
mỗi tối để thiết đãi cả làng. Cầm chén trà bên bếp lửa hồng, họ nói những câu
chuyện về cuộc sống. Uống trà trở thành cách hun đúc tình làng, nghĩa xóm, làm
con người trở nên thân thiện và gẫn gũi nhau hơn. Dần dần, trà trở thành một
phương tiện giao tiếp, mở đầu cho những cuộc gặp gỡ, giao đãi người thân, bạn
bè, đối tác... Trà giống như một lễ nghi giữ vai trò giao lưu giữa các giai tầng
trong xã hội, không phân biệt tôn giáo, tín ngưỡng, đẳng cấp.
Trà Việt
Nam được chia thành ba loại theo 3 cách thưởng thức trà khác nhau: trà hương,
trà mạn và trà tươi. Trà tươi là cách uống trà cổ xưa nhất của người Việt, có lẽ
cũng là cổ xưa nhất trên thế giới. Trà được sử dụng hàng ngày thay cho nước lọc,
rất phổ biến trong các gia đình ở miền Trung Việt Nam. Trà mạn là cách uống trà
không ướp hương, chú trọng đến tinh thần và cách thưởng trà. Trà mạn có những
tiêu chuẩn phức tạp về trà, ấm uống trà, cách pha trà và bạn thưởng trà. Trà
hương là trường phái đặc trưng nhất của trà Việt Nam. Đây cũng là loại trà đặc
biệt được người dân vùng đất kinh kỳ Hà Nội rất ưa thích. Các loại hoa thường
dùng để ướp trà hương là hoa Sói, hoa Ngâu, hoa Cúc, hoa Sứ và hoa Sen. Điển
hình nhất cho nền văn hoá trà hương của Việt Nam chính là trà Sen. Người Việt
Nam luôn tự hào với công phu tẩm ướp, pha trà và thưởng trà Sen.
Khâu
phức tạp nhất nhưng quyết định đến chất lượng của trà Sen là khâu ướp trà. Một
cân trà phải dùng đến hơn 1000 bông hoa sen, mà phải là sen ở đầm Đồng Trị, Thuỷ
Sứ, làng Quảng Bá, Hồ Tây. Sen ở đây nổi tiếng với những bông to và thơm hơn hẳn
những nơi khác. Hoa sen phải được hái trước lúc bình minh. Bông sen còn đẫm
sương được tách lấy phần nhụy hay còn gọi là gạo sen rồi rải đều, cứ một lớp trà
là một lớp gạo sen, sau cùng phủ một lớp giấy bản. Ướp như vậy 5 – 6 lần, mỗi
lần ướp xong lại sấy khô rồi mới ướp tiếp. Công phu hơn là cách ướp trà trực
tiếp lên những bông sen trên hồ của các bậc trà nhân cổ.
Có được một ấm
trà ngon, thật không dễ dàng, bởi vậy mà cách thưởng trà cũng không thể đơn
giản. Người ta thường dùng nước mưa hoặc nước giếng đá ong để pha trà. Thứ nước
này thường ít mùi tanh và không lẫn nhiều tạp chất. Cầu kỳ hơn cả, các bậc trà
nhân còn sử dụng một thứ nước được hứng từ những giọt sương đêm đọng trên lá
sen. Nó được coi là một thứ nước tinh khiết đã ướp hương sen.
Có nước
pha trà rồi, người thưởng trà cũng rất kỹ tính khi chọn bộ đồ trà. Theo cách
truyền thống, một bộ đồ như thế gồm có 1 ấm, 1 lồng, 1 chuyên, 4 chiếc quân, 1
khay, 1 hoả lò, 2 ấm đun nước bằng đồng tú. Thông thường, một bữa trà thường sử
dụng “Nhất tống tam quân” (1 ấm ba chén). Tuy vậy, tối đa người xưa cũng chỉ
khuôn lại 4 người dùng trà để hạn chế tạp khách làm mất đi cái tao nhã của bữa
trà.
Pha trà cũng là một nghệ thuật. Bước đầu tiên được gọi là châm trà.
Người pha trà dùng một chiếc thìa tre xúc trà vào ấm. Tiếp theo là rót nước pha
trà. Nước chỉ đun nhỏ lửa, sôi lăn tăn, nhiệt độ lý tưởng khi pha là 70 – 80oC.
Khi rót nước vào ấm bao giờ cũng rót theo nguyên tắc từ thấp đến cao, rót từ từ
rồi mạnh dần nhằm làm cho các cánh chè được ngấm đều. Khi trà đã ngấm, ta trút
ra chén chuyên rồi từ đó rót đều ra các chén nhỏ. Làm như vậy, lượng trà vào các
chén là như nhau, không có chén nào đậm quá hay nhạt quá. Ngoài ra, người ta
cũng có thể rót trà theo cách xếp các chén gần nhau, sau đó rót tuần tự vào các
chén theo vòng.
Đáp lại tình cảm của người rót trà, người uống cũng phải
biết cách thưởng trà để thấy hết được cái hay cái đẹp của trà. Thường thường
người uống trà khi nâng chén lên không uống ngay mà vừa nâng vừa đỡ, lòng bàn
tay chụm che kín miệng chén, đồng thời đưa cao chén trà lên sát mũi hít. Sau đó,
người uống trà mới nhâm nhi từng ngụm nhỏ. Không chỉ thưởng thức trà bằng vị
giác mà người thưởng trà còn biết cảm nhận bằng mọi giác quan, từ vị giác, thị
giác đến khứu giác, thính giác. Có như vậy, dư vị trà sẽ còn mãi cho dù đã uống
hết chén trà cuối cùng...
Từ xa xưa, uống trà đã là một thói quen, một
thú vui thanh tao, hướng nội để thanh tâm tĩnh trí, hướng ngoại để kết giao tri
âm tri kỷ. Cho đến tận bây giờ, trà vẫn giữ một vị trí quan trọng trong nếp sống
của người Việt. Nhịp sống mới càng năng động và hiện đại, người ta lại càng khao
khát tìm đến vẻ đẹp thuần khiết, bình dị của trà. Bởi vậy, trà sẽ mãi toả hương
trong dòng chảy văn hoá của dân tộc./.
phucdaiduong (Theo website ĐCSVN) |