3. Uống trà ... thú thanh
tao
Thú uống trà vào mỗi sớm mai (thậm chí, có
người còn thưởng thức trà vào buổi tối mà không sợ mất ngủ !) là thói quen của
nhiều người Việt Nam. Có người thích độc ẩm, một bình trà, một chén tống. Cạn
bình, hết nước một là có thể
bắt đầu một ngày mới. Nếu có bạn tâm giao thì sẽ thành “đối ẩm”, “song ẩm”, “tứ
ẩm” hoặc “quần ẩm”. Có bình trà ngon, gọi bạn hiền đến cùng thưởng thức, đó là
nét văn hóa từ lâu đời của cha ông ta.
Thỉnh thỏang, có khách đến chơi hoặc lúc
rảnh rổi hàng xóm hay rủ nhau sang nhà uống trà. Chủ nhà mời khách thường phải
đưa chén bằng cả hai tay. Với mục đích giải khát thì có thể uống trà theo cách
riêng của mỗi người. Có người thì nhấp một chút rồi chép miệng, ngẫm ngợi. Có người
uống thẳng một hơi, rồi mới bắt đầu nhấm nháp vị ngọt xuất hiện trong cổ. Có
người bưng chén, uống một mạch rồi cũng hà một tiếng như uống
rượu…
Và, cũng như uống rượu, trà ngon phải có bạn
hiền. Vừa nhâm nhi li trà nóng vừa bàn chuyện đời, chuyện người, chuyện thế sự
thời cuộc...Vừa lắng nghe vừa suy ngẫm, vừa triết lý vừa gật gù, vừa tranh luận
vừa bày tỏ…Cũng có khi, kết hợp uống trà với nghe ca nhạc hoặc ngắm trăng,
thưởng hoa…Không gì thanh thản bằng những phút giây thả mình vào không gian yên
tĩnh chung quanh, bên chén trà bốc khói, cạnh những người bạn thân
thiết.
|
| Quán trà bình dân. Ảnh:
Giao Thuỷ. |
Bên cạnh đó,
những cái quán nước nho nhỏ với bình trà xanh, ấm trà mạn, dăm hũ kẹo, vài nhánh
chuối…là hình ảnh quen thuộc tại nhiều nơi trên đất nước ta. Đặc biệt, một nơi
phồn hoa đô hội như thủ đô Hà Nội hiện vẫn còn rất nhiều những quán trà kiểu
này. Cái giá 500 hoặc 1000đ/
ly trà xanh hoặc trà mạn khiến các quán này luôn đông khách, nhất là vào những
ngày đông giá buốt.
4. Nghệ thuật thưởng thức trà
Khi
đã đưa lên thành nghệ thuật thì ngoài mục đích giải khát, uống trà còn có
ý nghĩa nhân văn, thể hiện tâm hồn, tình cảm và nhân cách của con người. Nghệ
thuật uống trà và thưởng thức trà là sự thể hiện nét vǎn hoá rất riêng của từng
đất nước, dân tộc. Mỗi nơi có cách thưởng thức trà của riêng mình. Xin giới
thiệu một vài kiểu thưởng thức trà trên thế giới.
a. Trà đạo Nhật Bản:
Với người Nhật, trà đạo là một hình thức
uống trà để giải trí trong một bầu không gian tĩnh lặng, nhằm mục đích hướng đến
sự thư giãn tinh thần và sự hòa hợp với thiên nhiên. Các buổi trà đạo thường
diễn ra với những nghi thức cầu kỳ với những qui định nghiêm khắc nhưng hết sức
tinh tế.
Với một bộ dụng cụ pha trà rất đặc biệt,
tinh xảo, chủ nhà biểu diễn các bước pha trà với những cử chỉ tỉ mỉ, khéo léo và
nhanh nhẹn. Trước hết bột trà được cho vào bát sứ với một lượng chuẩn nhất định
(khoảng nửa muỗng cà phê). Sau đó chủ nhà rót nước sôi vào từng bát một rồi dùng
một dụng cụ nhỏ bằng tre đánh nhẹ cho đến khi trà sủi bọt rồi cung kính mang đến
cho từng người khách.
Cách thức uống trà của khách cũng được quy
định nghiêm ngặt. Trước khi uống, khách để hai tay xuống sàn nhà, cúi đầu chào
mọi người, rồi cung kính nâng bát trà lên, xoay bát ba lần theo hướng kim đồng
hồ, sau đó từ từ uống. Khi uống xong, khách xoay bát theo hướng ngược lại về chỗ
cũ, rồi lại nhẹ nhàng đặt bát xuống. Những buổi trà đạo làm cho con người quên
đi những nhọc nhằn thường nhật, tâm hồn trở nên thanh thoát.
b. Nghệ thuật uống trà của
Trung Hoa:
Nếu có dịp đi du lịch Trung Quốc, bạn sẽ
được thưởng thức nghệ thuật uống trà của người Trung Hoa tại một số quán trà nổi
tiếng ở Bắc Kinh.
Bước đầu, chủ quán, những cô gái trẻ xinh
đẹp trong trang phục truyền thống sẽ hồ hởi chào khách rồi giới thiệu sơ qua
xuất xứ, lai lịch, cách chăm sóc, chế biến, cách nhận biết chất lượng các lọai
trà: trà long tĩnh, trà ngọt, trà sinh thái, trà ô long, trà tam thất, trà hoa
cúc…Mỗi lọai một hương thơm, tinh chất, mùi vị khác nhau. Theo lời giới thiệu
thì trà nào cũng có công dụng chữa bệnh, bồi bổ sức khỏe, kéo dài tuổi thọ, trẻ
mãi không già v.v…
Trong khi một cô gái giới thiệu về trà thì
hai cô khác súc ấm, tráng chén, chọn chè…Mỗi động tác đều rất chính xác, khéo
léo và uyển chuyển như múa. Có lẽ vì thế mà ly trà có vẻ đậm đà hương vị, ngọt
ngào tinh khiết hơn chăng ?
c. Uống trà ở Nga:
Trà là thức uống được yêu thích của đất nước
này. Là một xứ lạnh nên người Nga không uống trà kiểu nhâm nhi như người châu Á.
Hầu như gia đình Nga nào cũng
có ấm “Xamova”(ấm tự nấu). Nhờ thế, nước trà lúc nào cũng nóng.
Người Nga thường uống trà đen (hương vị
gần giống như trà Lípton), trong những cái ly thật to (khỏang 100 – 200 ml),
với đường hoặc với kẹo. Có nhiều người vừa uống trà vừa cắn những miếng đường hay một thứ kẹo nào
đó. Trà đen thường uống với
chanh. Lọai chanh màu vàng, to bằng nắm tay, không chua lắm và rất thơm. Những
mùa đông Nga buốt giá, thật tuyệt vời khi ngồi quanh ấm Xamova, nhấm nháp những
ly trà đen nóng hổi, nhìn những bông tuyết rơi trắng xóa bên ngoài cửa sổ
…
d. Uống trà theo kiểu Ấn Độ:
Có lần, một anh bạn người Ấn Độ đã biểu
diễn cách thức uống trà của dân tộc mình. Anh ta nấu một bình nước sôi, cho vào đấy
một ít trà đen. Đợi vài phút cho trà thấm, anh ta cho vào bình đó khỏang 1/3 hộp
sữa đặc. Sau khi quấy đều cái hỗn hợp đó, anh ta nhấc xuống. Trong khi tôi tròn
mắt nhìn thì anh ta nhấp một hớp, xúyt xoa: “Ngon quá !”. Tôi gật gù “Có thể
!”. Bởi ngon hay dở là tùy thuộc khẩu vị từng người!
e. Trà đạo Việt Nam:
Dạo này, ở nhiều thành phố đã xuất hiện
các quán trà sang trọng được bố trí theo phong cách Nhật Bản nên việc thưởng
thức trà tại đây cũng được gọi là trà đạo. Ở đây có nhiều lọai trà với đủ thứ
tên gọi hoa mỹ. Ví dụ như trà Vọng nguyệt là trà ướp
hoa lài, trà Tịnh tâm ướp hoa sen, trà Long tĩnh là các lọai trà búp non, trà
Cung đình là trà mạn, thêm một số vị thuốc bắc khác như du tử, cát căn, cam
thảo, long nhãn, táo tàu …
|
| Không gian thiên nhiên ở
một quán trà. Ảnh: Giao Thuỷ. |
Điều hấp dẫn
ở những quán trà Cung đình này là một không gian tĩnh lặng với cách bố trí gần
gũi với thiên nhiên. Những lối mòn lát gạch yên tĩnh tạo cho khách cảm giác
thanh bình yên ả. Những gốc cây cổ thụ trầm tư, tượng trưng cho sự trường thọ.
Vài cây tre thẳng đứng thể hiện cho sức mạnh và chí tiến thủ. Một hồ nước nho
nhỏ với hòn non bộ, cầu treo, thác nước, biểu trưng cho tiền tài và của
cải…
Các quán trà đạo hoặc trà Cung đình thường
có những phòng nhỏ riêng biệt, yên tĩnh và kín đáo. Mỗi phòng được thiết kế, bài
trí khác nhau nhưng đều trang nhã và lịch sự, với những bức tranh tĩnh vật,
những kiểu sắp đặt nghệ thuật và những lọ hoa tươi.. Khách ngồi trên những chiếc
gối bông quanh cái bàn thấp hoặc trên những chiếc chiếu hoa.
Các cô tiếp viên trong những bộ trang phục
cổ xưa bưng lên những bộ đồ trà giả cổ với đầy đủ các “dụng cụ” chuyên dụng: Bộ
ấm chén màu gan gà, khay gỗ, que đảo trà, đũa gắp, hộp đựng đường phèn, phích
nước sôi …Vừa tráng ly, đảo ấm, pha trà…cô gái vừa giới thiệu về xuất xứ, công
dụng, cách thức pha của từng lọai trà.
Với một ấm trà 15- 20 ngàn đồng, khách có
thể vừa nhâm nhi vị trà, vừa đàm đạo đủ thứ chuyện trên trời dưới biển với thời
gian bao nhiêu tùy thích. Trong chén trà cung đình nhỏ xíu xiu ấy có đến mấy thứ
mùi vị khác nhau: Vị chát của trà, mùi thơm của cam thảo, vị ngọt dịu của táo
tàu, vị ngọt mát của đường phèn…Nhấp một hớp trà, chép chép miệng, tận hưởng và
phân định từng lọai hương vị. Thỉnh thỏang, dùng que gắp gắp một miếng long nhãn
hay quả táo tàu, đưa lên miệng nhấm nháp…
Chỉ thế thôi cũng đủ trả lại cho tâm hồn sự
bình yên vốn trở nên hiếm hoi trong cuộc sống bề bộn này…