Tản mạn về trà - Trần Thị Giao Thuỷ
05.09.2009 11:22
Uống trà, thưởng thức trà, văn hoá trà..., lĩnh vực rất rộng. Mời độc giả tiếp tục “Tản mạn về trà” để biết thêm thứ văn hoá ẩm thực thanh tao và bổ dưỡng này của các dân tộc trong nước và trên thế giới.
1.
Phong phú các loại trà
Từ xa xưa, trà (hay chè) đã được biết đến
không chỉ như một thứ nước giải khát thông dụng, bồi bổ sức khỏe mà còn có tác
dụng chữa và ngăn ngừa một số lọai bệnh.
Trước đây, nguyên liệu dùng để chế biến trà
chủ yếu lấy từ cây chè. Chúng ta hay gọi nôm na lọai trà nấu từ lá chè tươi là trà xanh, lọai lá trà đã qua chế biến là trà đen. Song, tùy
thuộc vào từng vùng khí hậu (nhiệt đới, ôn đới…), miền thổ nhưỡng (chất liệu
đất), phương thức chăm sóc, cách thu hái, chế biến (phương pháp sao tẩm, các
lọai hương liệu dùng để ướp…) mà người ta chia trà ra nhiều lọai khác nhau. Ví
dụ như trà ướp sen thì gọi là trà sen, ướp lài thì gọi trà
lài, trà được sao chế từ những búp non là trà búp…Ở Trung Quốc có một
lọai trà chỉ lấy những cái nõn mới nhú của cây trà để chế ra một thứ trà tiến
vua gọi là trà Long tĩnh.
|
| Trong một quán trà Hà Nội.
Ảnh: Mộc |
Chất lượng
cây chè tùy thuộc rất nhiều vào vùng đất. Từ đó mà có những lọai trà nổi tiếng
thế giới như Trung Quốc có trà Tân Cương, Liên Xô (cũ) có trà xanh Gruzia, Ấn Độ
với trà đen…Ở Việt Nam, Miền Bắc là trà Thái Nguyên, trà Phú Thọ, Miền Nam có
trà Đà Lạt, trà Bảo Lộc …
Cùng với sự phát triển và hội nhập rộng rãi
kinh tế xã hội, ngành chế biến trà trong nước và thế giới cũng bung ra với những
bước tiến ào ạt về số lượng và chất lượng. Khái niệm về trà hiện nay không còn
bó hẹp trong phạm vi các lọai trà chế biến từ cây chè.
Nhiều lòai thảo dược được trưng dụng để bổ
sung vào danh sách các lọai trà đang có mặt trên thị trường. Có thể ai đó phàn
nàn rằng, mấy thứ cây cỏ đó làm lệch khái niệm tinh khiết của trà; rằng, đã là
trà thì chỉ có thể được chế biến từ cây chè. Song, với định nghĩa, trà là thứ
sản phẩm dùng để giải khát và chữa bệnh thì bất cứ thứ gì na ná đều có thể gọi
là trà. Do vậy, thị trường trà đang nở rộ với vô số loại trà thảo dược
uống liền : trà Atiso, trà khổ qua, trà cỏ ngọt, trà trái nhàu, trà linh chi,
trà dây, trà đắng v.v…
Theo quảng cáo trên bao bì sản phẩm, lọai
nào cũng rất tốt cho sức khỏe và có công dụng chữa bệnh: trà đắng nhuận gan, trà
khổ qua mát phổi, trà dây giảm béo, trà cỏ ngọt tốt cho người bị bệnh tiểu
đường, trà linh chi hạ cholesterol trong máu v.v…Ai có dịp sang Trung Quốc sẽ
được thưởng thức trà hoa cúc, trà sinh thái, trà ô long v.v…, thứ nào cũng được
nhà sản xuất quảng cáo là ngăn ngừa bệnh tật, đẹp da, kéo dài tuổi
thọ…
Lọai trà Long tĩnh không chỉ pha nước uống
mà còn dùng để nấu canh gà, canh tôm, xào trứng…là những món ăn rất bổ dưỡng.
Nếu ngâm với sơn tra, nhân trần thì sẽ thành lọai thuốc dùng cho người cao huyết
áp. Hoặc món canh từ trà hoa tam thất giúp những phụ nữ mới sinh mau lại sức,
rượu ngâm trà hoa tam thất thì dành cho người ốm yếu, suy nhược cơ thể
…
Phần bã trà sau khi pha nước được tận dụng
làm phân bón rất tốt cho cây, hoa cảnh, đặc biệt là hoa phong lan. Người Trung
Quốc còn dùng bã trà khô làm gối, với tác dụng an thần, tạo giấc ngủ ngon và sâu
hơn. Lọai bã trà Long tĩnh thì được nghiền nhỏ, trộn đường, làm thành một lọai
kẹo trà có mùi vị thơm ngon, bùi và béo như kẹo vừng.
Lại nữa, do công việc bận rộn, nhiều người
không có thời gian để pha, đợi cho trà ngấm. Thế là nhà sản xuất nghĩ ra cách
chế biến các lọai trà có thể uống liền mà không cần qua các công đọan pha chế
rườm rà. Có hai lọai trà
uống liền mang tính đột phá trong phong cách dùng trà: Trà túi lọc và trà
hòa tan.
Như tên gọi, trà túi lọc là lọai
trà đen xay thành bột, đựng trong những cái túi nhỏ. Riêng việc tìm ra công thức chế biến lọai
túi này cũng mất nhiều công sức. Túi lọc phải giữ được hương vị trà, phải chống
ẩm, chống mốc, chống thẩm thấu cho trà và hương liệu, lại phải bảo đảm an tòan
thực phẩm. Với chức năng “lọc”, khi pha, chỉ có trà tan vào nước, còn bã trà vẫn
giữ nguyên trong túi. Mỗi túi trà có khối lượng 5 g, đủ cho một ly 100 – 200 ml,
tùy khẩu vị từng người. Hiện nay trên thị trường, ngòai trà Lipton nhãn vàng nổi
tiếng, các lọai trà thảo dược khác như actiso, trà thanh nhiệt, trà linh chi
v.v…đều là lọai trà túi.
Lọai thứ hai là trà hòa tan: Trà
được xay thành bột, tinh chiết, lọai bỏ chất không tan rồi sấy khô, tẩm ướp
hương liệu, chất bảo quản, chất tạo vị…Mỗi gói trà có khối lượng từ 10 - 20 g.
Thêm vào 100 – 200 ml nước sôi là có một ly trà : Trà chanh, trà gừng, trà xanh,
trà chanh dây v.v…Tùy theo sở thích, khách hàng có thể chọn lọai trà có đường
hoặc không đường, trà nguyên chất hay ướp hương liệu, trà chanh hay trà thường
v.v.
Ngòai ra, còn có trà giải cảm, trà thanh
nhiệt, trà hà thủ ô… gồm một số vị thuốc nam thông dụng, có tác dụng chữa bệnh :
trà giải cảm để giải cảm, trà thanh nhiệt hạ huyết áp, trà hà thủ ô làm đen tóc,
bổ thận tráng dương ….
Để thỏa mãn thị hiếu khách hàng, cùng một
lọai nguyên liệu, nhà sản xuất có thể đưa ra nhiều lọai sản phẩm trà khác nhau.
Ví dụ như trà actiso có hơn 10 lọai : trà hòa tan, trà túi lọc, trà bông actisô,
trà rễ, trà khúc lát….Khối lượng, kiểu đóng gói, bao bì, mẫu mã, phầm cấp …cũng
đa dạng và phong phú.
Thật là tiện lợi.
2.
Pha trà ...cũng lắm điệu nghệ
|
| Pha trà ở một quán trà
Miền Nam. Ảnh: Giao Thuỷ |
Giống như
các lọai nước giải khát khác, trà ngon hay dở tùy thuộc vào khẩu vị của từng
người. Có người thích lọai trà Bắc pha thật đặc, uống vào chát sít cổ họng.
Người khác lại chuộng trà Nam của Đà Lạt hay Bảo Lộc, lá to, cánh dày, được sao
tẩm với các lọai hoa như hoa lài, hoa sen, hoa ngâu…Lọai trà này không chát,
không đắng mà có khi lại hơi ngọt. Khi pha, nước rất đẹp và được nước. Pha đến
lần thứ 3, thứ 4, màu nước vẫn sánh.
Cũng là trà Bắc nhưng nhiều người thích để
“mộc”, kẻ lại chuộng lọai ướp hương v.v…Ngày xưa, các xứ sở trà có lọai trà “móc
câu” nổi tiếng với “một tôm hai lá” : Người ta chỉ hái búp đầu (tôm) và 2 lá gần
kề. Khi sao, lá trà quăn lại thành hình móc câu. Lọai trà này thơm mùi đặc
trưng, đẹp nước. Khi uống, mới đầu thấy chát nhưng vị ngọt đọng trong cổ rất
lâu. Chỉ một chén trà đủ làm cả người bừng bừng sảng khóai.
Lại có lọai trà cổ thụ hàng trăm năm tuổi
của vùng Hà Giang, có nơi gọi là trà Tuyết san. Tuy vị đắng, chát và đậm nhưng
khi uống vào thì thấy tỉnh táo và khoan khóai hẳn lên nên được coi là trà quí.
Song, hiện nay rất hiếm lọai trà này. Chỉ thỉnh thỏang chủ nhà làm một ít để
dành riêng uống hay biếu bạn bè. Phần nhiều trên thị trường chỉ có “trà móc
câu”, trà Tuyết san giả.
Khi có trà ngon, phải biết cách pha thì mới
được nước ngon. Làm thế nào để được nước trà ngon ? Theo những người sành trà,
cần phải chú ý các yếu tố sau :
a. Ấm và chén:
Có rất nhiều loại ấm để pha trà nhưng dùng
ấm sành hoặc ấm sứ là tốt nhất vì giữ được nhiệt lâu. Hiện nay, tại các quán
trà, người ta dùng nhiều lọai chén với những tên gọi và phân lọai cầu kỳ như thứ
nhất là ấm Thế Đức gan gà, thứ nhì Lưu Bội, và thứ ba là Mạnh Thân. Nhiều quán
còn quy định màu sắc cho ấm pha trà. Ví dụ như muốn thưởng thức trà thật ngon
thì màu ấm phải là màu gan trâu, gan gà, chu sa…Hình dáng ấm pha trà có những
kiểu chính là: trái lê, trái cau, trái hồng, trái nhót…Các loại chén uống trà
chủ yếu có 2 lọai : chén Tống (cao và thuôn) và chén Quân (thấp và rộng hơn).
Phú quí sinh lễ nghĩa là vậy.
Trong khi đó, các cụ ở nông thôn thì vẫn
chuộng ấm trái quýt và chén hạt mít, hay còn gọi là chén mắt trâu. Hoặc ở thành
phố, có khi người ta pha trà vào các bình nhựa hoặc bình inôc có sẵn một cái giỏ
lọc để chứa bã trà. Ở phía Nam người ta thích dùng lọai trà đá, uống trong những
cái ly cối to đùng. Đơn giản vậy mà cũng đâu có kém ngon.
b. Nước dùng để pha trà:
Tốt nhất
là nước mưa. Nước mưa hứng ngay giữa trời là sạch nhất. Có thể dùng nước giếng
mà là giếng đá ong càng tốt. Ngày xưa, những nhà giàu có thường cho người đi thu
gom những hạt sương đọng trên tàu lá sen. Đó được coi là thứ nước đặc biệt, tinh
khiết. Ở thành phố thì phải dùng nước máy. Nước máy phải để một thời gian cho
bay hết mùi hoá chất khử trùng. Có thể dùng nước tinh khiết hoặc nước qua các
bình lọc nước. Khi đun nước dùng bếp than hoặc bếp ga để tránh các mùi lạ thấm
vào nước như mùi khói, mùi dầu hỏa…Trà thơm quí đến mấy mà nước lẫn mùi lạ thì
không thể ngon được.
c.
Pha trà:
Trước khi pha phải rót ít nước sôi tráng
ấm, đổ đi rồi mới cho trà vào. Dùng thìa tre hoặc thìa gỗ để múc trà, không nên
dùng thìa kim lọai. Lần đầu rót một ít nước sôi tráng qua lớp trà rồi đổ đi, coi
như “rửa” trà. Sau đó rót thêm nước sôi ngập lớp trà, để vài phút cho ngấm. Đến
lần thứ 3 thì mới rót đầy ấm. Sau đó để chừng 2-3 phút thì có thể thưởng thức.
Lại nữa, không phải trà nào cũng dùng nước
thật sôi. Các cụ sành trà rất khắt khe với nhiệt độ nước. Ví dụ lọai trà mộc
thì nước sủi tăm là được (khỏang 80 độ C), nước pha trà hương chỉ cần sôi lăn
tăn. Các lọai trà dược liệu cũng chỉ cần nước gần sôi…Không nên dùng nước sôi
sùng sục để chế vào trà vì có thể làm “cháy”, khiến trà trở nên
chát.
d.
Rót trà:
Nên tính xem bao nhiêu người uống thì ước
lượng số nước sôi cần rót. Thông thường, nhà sản xuất đã tính sẵn số nước trong
ấm vừa đủ cho số chén đi kèm trong bộ ấm chén. Nhưng nếu số người uống ít hơn
thì không cần rót đầy ấm. Muốn uống nữa, rót tiếp nước sôi. Làm như vậy để trà
khỏi chín nhừ không mất đi hương vị, lại tránh bị nồng.
Chú ý khi rót trà, chỉ rót mỗi chén một ít.
Khi xong lượt đầu sẽ rót tiếp lượt hai. Như vậy sẽ không có chén nào nước bị
loãng quá hoặc đặc quá. Cả cách rót trà cũng là một nghệ thuật cần phải học. Lúc
đầu, miệng ấm kề sát với miệng chén, mấy giây sau, từ từ đưa ấm lên cao hơn, vừa
đủ để có tiếng nước rót róc rách mà không bắn ra ngòai. Rót sao cho tất cả các
mức nước trong từng chén đều ngang nhau. Từng thao tác phải thuần thục, uyển
chuyển và duyên dáng. Ánh mắt chăm chú, miệng hơi mỉm cười…Đó chính là nghệ
thuật rót trà... (Còn
nữa).
>>3. Uống trà ... thú thanh
tao >> 4. Nghệ thuật thưởng thức trà
phucdaiduong (Theo vietnamnet) |